Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Dù chỉ là ảo - chương 15







- Hiện nay công ty chúng ta đang có chính sách chiêu mộ những du học sinh xuất sắc. Hoàng Nam, cậu phụ trách mảng này cho tôi! Chủ tịch VNP thông báo.


- Vâng! Hoàng Nam gật đầu đồng ý.


Anh lật bảng thống kê danh sách Hồng Nhung vừa gửi ra xem và ngay lập tức cái tên “Trần Quốc Định” thu hút anh. Hình như anh bắt gặp ở đâu đó rồi, có thể trên một tờ tạp chí hay trong một câu chuyện của một người quen nào đó nhưng không tài nhớ được.


Quay lại phòng làm việc sau cuộc họp.


- Cô Oanh mang ngay bản báo cáo quý này vào cho tôi!


- Vâng thưa giám đốc! Oanh vào phòng Nam sau đó một vài phút.


- Cô vào rồi đó à?


Đặt bản báo cáo lên bàn một cách dè dặt:- Dạ thưa giám đốc trong quý I vừa qua công ty tung ra chiến lược mới nhưng kết qua thu được chưa đạt yêu cầu. Chúng ta cần xem xét lại một lần nữa.


- Được rồi, cô về làm việc đi


- À Oanh! Cô chuẩn bị kết hôn đúng không?


Cô chưa kịp đi, câu hỏi của anh lại làm cho đôi chân cô nặng hơn- cô không thể nhích chân nổi: Dạ… dạ… đúng rồi. Cuối năm nay thưa giám đốc. Oanh ngập ngừng.


- Ừ, chúc mừng cô. Cô ra ngoài đi!


Khá bất ngờ trước câu hỏi của Hoàng Nam lại làm Oanh thêm bối rối , Cô vẫn ngại ngùng mỗi khi đối diện với Nam. Nhưng không hiểu tại sao mỗi lần nhìn thẳng vào đôi mắt anh cô lại có một cảm giác rất lạ, một cái gì đó rất an toàn, thân thiết và gắn bó cô mặc dù cô không thể thỏa mái với Nam như Trần Huy.


- Nè Oanh! Hai người nói chuyện gì nhanh thế? Sao không nói lâu thêm lát nữa. Trần Huy cười hóm hình


- Nè anh kia, có ý gì đó? Oanh liếc nhìn Trần Huy vs ánh mắt tinh nghịch.


- Bật mí cho em cái này thú vị lắm đây nè- Trần Huy ghé vào tai Oanh thì thầm: Hôm trước team mình họp anh thấy sếp nhìn em say đắm lắm đấy.


Cô xô Trần Huy ra và nhăn mặt: Anh mà trêu nữa là em mặc kệ anh đấy!


Oanh vẫn vô tình trước những gì Hoàng Nam dành cho cô. Cô không nghĩ vị giám đốc tài ba kia lại để mắt đến mình. Oanh vẫn cứ cho rằng những gì anh làm tại Đức hoàn toàn là vì thông cảm. Oanh quá ngây thơ! Nhưng dù có ngay thơ đến đâu thì nếu Định nói với cô về cú đánh của Nam thì có lẽ cô sẽ hiểu mọi chuyện, tuy nhiên Định không nói gì thêm về Hoàng Nam với Oanh sau sự cố ngày hôm đó. Oanh chỉ biết là cô ngất xỉu và Nam tìm Định giúp cô.









- BUZZ! Cuối tuần anh về rồi đấy! Em vui chứ?


- Sao? Anh nói lại thử xem?


- CUỐI TUẦN NÀY ANH VỀ VỚI EM!


- Thật sao anh? Tay Oanh cuống quýt trên bàn phím


- Thật chứ, hôm đó em đi cùng bố mẹ anh ra sân bay đón anh đấy!


Buzz… Một tin nhắn và không ai khác ngoài Hoàng Nam. Anh vẫn đóng vai một người bạn ảo của cô trong suốt thời gian qua. Họ hoàn toàn không có ý định gặp nhau nhưng tình bạn đấy lớn lên mỗi ngày. Oanh bất cứ khi nào gặp trở ngại trong công việc hay giận dỗi với Định đều tìm Hoành Nam để tâm sự. Còn Nam, anh không thể thoát khỏi những suy nghĩ về Oanh, hình ảnh cô cứ lờn vờn trong đầu khiến anh điên đảo. Muốn xem cô như một người bạn ảo đặc biệt như ngày mới quen nhưng anh không thể thôi nhớ cô.


- Hey em, làm gì đó em?


- Em nói chuyện với anh Định, mình nói chuyện sau nghe anh.


- Ok! Chào em.


Thoáng buồn và một chút ghen nhưng anh không thể trách cô vì anh chẳng là gì của Oanh cả.


Bỗng một chút ích kỷ cá nhân nổi dậy trong con người anh… Anh mở tung cửa phòng mình và tìm đến bàn làm việc của Oanh:


- Bản báo cáo quý I chưa chi tiết và khoa học. Cô làm lại cho tôi.


- Dạ... Oanh bối rối


Cô và Trần Huy nhìn nhau đầy vẻ khó hiểu vì từ trước tới nay anh chưa bao giờ làm khó Oanh như vậy.


- Oanh, em chọc giận gì Giám đốc đấy à? Huy tò mò


- Em có làm gì đâu? Chắc tại báo cáo em gửi chưa logic theo ý anh ấy, để em làm lại vậy!


Huy gãi cằm tỏ vẻ khó hiểu: Kỳ thật! Thôi anh cũng cẩn thận vẫn hơn không thì cũng có ngày bị chém!


Oanh cười: Anh mà cũng biết sợ đấy à? Thôi làm việc đi anh.


Click chuột mở máy tính sau chế độ nghĩ một loạt tin nhắn của Nam và Định đang đợi cô phản hồi. Và có hai tin nhắn được gửi đi.


- Anh ơi, sếp vừa giao việc mới, em hoàn thành đã anh nhé, tối nay mình nói chuyện sau. Tin nhắn gửi cho Định.


- Em bận rồi, báo cáo em gửi sếp không hài lòng, giờ em phải hoàn thành. Nói chuyện với anh sau nha. Bye anh! Tin nhắn gửi cho Nam.


Cô miệt mài với công việc quên cả ăn trưa để có một bản báo cáo hoàn chỉnh theo đúng ý sếp.


- Phần cơm của cô đấy!


Oanh ngước mắt nhìn lên và giật nảy người: Dạ thưa...


- Ăn đi rồi làm việc, tôi không muốn nhân viên tôi cấp cứu vì không được nghĩ ăn trưa đâu. Anh đặt phần cơm lên bàn rồi quay đi.


- Giám đốc... Tôi cảm ơn! Oanh ngại ngùng


Vẫn với khuôn mặt lạnh lùng như thường nhật anh quay lại nhìn cô rồi đi thẳng vào phòng làm việc.


Phòng nhân sự vừa gửi anh thông tin chi tiết của danh sách những du học sinh mà công ty muốn chiêu mộ. Hoàng Nam sững sờ trước bức hình của nhân vật mang tên "Trần Quốc Định".


- Trái đất này tròn thật! Anh cười khẩy


Trần Quốc Định chính là Định người yêu của Oanh. Anh ta vừa tốt nghiệp loại giỏi trường Đại học Humbolt Berlin. Một du học sinh Việt Nam đầu tiên có nhiều ý kiến táo bạo và đáng ghi nhận tại Cuộc thi "Talent Managers" tại Đức. Hoàng Nam như đang gặp một câu hỏi hóc búa và cần có sự trợ giúp để vượt qua.









- Alo, cô vào gặp tôi gấp.


Oanh đẩy cửa bước vào: Thưa giám đốc, có chuyện gì vậy?


- Cô ngồi xuống đi- Vừa nó anh vừa đặt kẹp hồ sơ có thông tin về Định trước mặt Oanh.


Oanh đang lo lắng về bản kế hoạch chưa hoàn thành của mình: Dạ... bản kế hoạch...


- Không, cô nhìn tập hồ sơ trước mặt đi! Cô biết người này chứ? Anh nhìn cô chăm chú


Bây giờ cô mới liếc nhìn xuống bộ hồ sơ đặt trước mặt mình. Oanh như ngạt thở: - Cái này... cái này là sao? Giám đốc.... giám...?


Cô vô cùng bối rối vì không hiểu lý do gì khiến giám đốc gọi vào và đưa xem hồ sơ của người yêu cô.


- Cô không cần lo lắng! Anh xoay người và đứng dậy.


- Vậy thì cái hồ sơ kia là ý gì? Tôi không hiểu!


- Tôi muốn cô giúp tôi mời người này về VNP làm việc? Cô làm được chứ?


Oanh cảm giác mình như đang rơi tự do: Cái này... cái này...


- Cô làm được chứ? Nam gằng giọng


Oanh cuống quýt: Được, tôi làm được.


Thoạt đầu cô khá bối rối vì không ngờ VNP cũng có ý định mời Định về làm việc. Nhưng lấy được bình tĩnh thì Oanh rất hào hứng khi nghĩ đến việc có thể cùng Định làm chung một công việc. Cô tỏ ra rất hân hoan sau khi trở lại bàn làm việc.


- Oanh, sao bồ cười từ nãy đến giờ vậy hả? Nhỏ Liên tò mò


Trần Huy cười rõ to: Tôi biết, tôi biết.... Mọi người xúm xít lại bàn anh sau câu phát biểu hùng hồn đó.


- Nói đi Huy, nói cho bọn này nghe với đi. Mọi người xì xào


- Suỵt, về chỗ làm đi, sếp xuất hiện rồi đấy. Mọi người nhốn nháo trở lại bàn làm việc mới biết đã bị Trần Huy lừa.


Anh quay sang vỗ vai Oanh khiến cô giật mình.


- Anh này! Làm em hết hồn rồi đấy!


- Nghi ngờ mối quan hệ của hai người này ghê. Trần Huy cười bí hiểm.


Huy thân với Oanh nên anh thừa biết rằng cô đang yêu Định nhưng anh luôn nghi ngờ về mối quan hệ của Nam và Oanh. Trong một lần tình cờ anh ngồi cà phê bên cạnh Sếp anh đã nhìn thấy Hoàng Nam tỏ ra rất vui khi trò chuyện với Oanh trên Yahoo mặc dù khi hai người họ đối diện với nhau trên công ty thì "vô cùng" xa lạ. Nhưng vốn không phải người nhiều chuyện nên anh chưa bao giờ hỏi Oanh về điều đó, anh chỉ thấy vui khi ghẹo Oanh nên mỗi khi có cơ hội thì anh lại ghẹo cô như lúc nãy.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan