Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

em xinh đẹp rồi mình chia tay nhé - chap 1

Chuyên Mục



Mình chia tay nhé em?





Tại sao? Em đã làm gì sai chứ?












“Thấy chưa Nguyên, đứa thứ 9 rồi đó, tao thấy mày yêu cái thằng đó ở cái điểm nào nữa” giọng Dương chua ngoa cất lên.





Nguyên lê tấm thân 60kg của mình ủ rủ nói với Dương “ mày làm sao biết được cảm giác đó, mày đâu có yêu anh ấy”





Dương chạy lên đi cùng Nguyên trách móc “ tao không yêu anh ta vì tao không hám sắc và tao không thích cái loại đàn ông thay bồ như thay áo như anh ta, mày nghỉ xem chỉ từ đầu năm tới giờ anh ta chia tay bao nhiêu cô gái rồi, chín, chín đó mày biết không, tao không muốn mày là nạn nhân của anh ta”





Nghe bạn mình kể lể một tràng dài về thói hư thật xấu của Long, Nguyên chỉ biêt thở dài tiếp tục lê bước về lớp của mình còn Dương ngồi lại ghế đá lẩm bẩm “Long, Long sao có cái hạng người như thế này tồn tại trên thế giới này nhỉ, một loại sở khanh không hơn không kém, tôi kinh tởm hạng người như anh”.





Long một hotboy của trường Đại học X, không chỉ vì vẻ đẹp mà về cái khoản học hành của anh ta nữa, một trong 10 người giỏi nhất của trường mà. Chả trách các cô gái say a ta như điêu đổ. Anh ta có rất nhiều sở thích quái dị, có thề nói là khác người củng nên. Nhóm bạn của anh ta củng không khá hơn anh ta là mấy mặc dù nhóm anh ta tập trung nhân tài của trường.





Dương đang ngồi nguyền rủa Long thì Nguyên ngồi xuống bên cạnh, cái đặt mông của cô nàng tý nữa thì làm……sập ghế “ mày ra đây làm gì nữa thế”. Nguyên chống cằm nhìn về hướng Long đang trò chuyện với nhóm bạn rồi nói “ anh ta chia tay người yêu rồi, có khi nào tao có cơ hội không mày”





Dương nổi đóa hét lên “ mày điên à, có chết tao củng không cho mày quen cái hàng người như thế, tao xin mày, dẹp ngay cái suy nghỉ đó đi cho tao nhờ, yên tâm học hành đi, sắp thi rồi đó” Nguyên ấp úng nói không ra lời “ nhưng, ….nhưng…..”. Dương chen ngang “ không nhưng nhỉ cái gì cả, về lớp thôi nào”.





Dương đứng dây kéo tay Nguyên đi thì…….” Chào em, mình làm quen với nhau được không” mặc dù không ưa gì anh ta nhưng giọng nói của Long quả thật rât nhẹ nhàng và truyền cảm, dòng suy nghỉ đó bị cắt bỏ nhanh chóng “ anh đi mà làm quen với con ……cún ấy, tránh xa tôi ra”.





Tiếc rằng Long không nói chuyện với Dương mà là với Nguyên. Dương nhìn bộ mặt của Nguyên lúc ấy thật rất buồn cười nhưng cũng lén nhịn nghiêm nghị nói với Long “ anh làm ơn buông tha bạn tôi ra, anh mà dám nói nữa thì đừng có trách”. Long không nói gì quay mặt bỏ đi thì Nguyên hai tay xoắn vào nhau “ mình đồng ý”. Không thể tưởng tượng được lời nói đó vừa được Nguyên nói ra Dương đứng như tượng. Long quay lại cười nói “ hôm nay về gặp mình ở trước cổng trường nhé” rồi quay mặt đi về nhóm bạn của mình.





Nguyên xấu hổ chạy một mạch vào lớp, nói là nói chạy chứ cô đang đang lết vào lớp thì đúng hơn. Dương như sét đánh ngang tai vẩn chưa hoàn hồn, chỉ khi nghe chuông báo hiệu vào học mới bừng tỉnh chạy vào lớp học ngồi kế bên Nguyên.





“ Tao giết mày cái con heo này, mày vừa có cái hành động gì thế hả” tiếng nói của Dương đủ lớn để…..cả lớp có thể nghe thấy. Dương nhìn xung quanh thấy mọi con mắt đang đổ dồn về phía mình liền cúi mặt xuống im lặng thì củng là lúc thầy giáo vào giảng bài.





Nguyên quay sang Dương đang chép bài “ mày thấy đó, tao như thế này mà được một người như anh Long quen thì còn gì bằng”. Dương quên mất đang là giờ học đứng dậy dùng tay đập mạnh xuống bàn tức giận “mày điên rồi”. Lớp học im lặng đến đáng sợ, tất nhiên mọi con mắt lại đổ dồn về phía Dương nhưng lần này có thêm cặp mắt của…….thấy giáo. “ Nơi đây là cái lớp học chứ không phải là cái chợ mà em thích nói gì thì nói” giọng thầy nhẹ nhàng nói. Dương cúi đầu “ em xin lỗi “ “ đi ra ngoài” giọng thấy xé gió xuyên tới màng nhỉ của Dương. Nguyên không biết nói gì nhìn Dương buồn bả.





11h30





“ Em đợi anh lâu chưa, mình đi về nhè, nhà em ở đâu” giọng Long nói với Nguyên. Dương đang rất tức giận đứng từ xa nhìn cái xác 60kg ngồi lên chiếc AB của Long mà muốn………ói. “ thôi kệ tao đã khuyên mày rồi, hậu quả như thế nào thì tao không chịu trách nhiệm với mày đâu nhé Nguyên” tự nói với bản thân mình Dương lấy xe trở về phòng trọ.





Thời gian thi cử đã đến, Dương chú tâp vào việc học nên không quan tâm nhiều đến mối quan hệ giữa Nguyên và Long nữa cô đưa ra chỉ tiêu “ học bổng về tay”. Một tuần chiến đấu với sách vở, thi cử đã trôi qua, vừa bước ra khỏi cổng trường Dương khoái chí hét lớn “xong rồi”. Hành động vừa rồi của Dương không tránh khỏi suy nghỉ của mọi người xung quanh là “con này học nhiều hóa điên rồi”





Vừa nố máy xe Dương đã thấy chiếc AB của Long chạy qua, tất nhiên người ngồi sau là cô bạn Nguyên của mình rồi nhưng…nhưng sao nhìn khác thế nhỉ. Dương thở dài “ thôi kệ” rồi chạy xe về phòng chuẩn bị về quê, hè đến rồi.





Khác với Nguyên là người thành phố, nhà Dương ở một miền nông thôn nhỏ bé và yên bình tại xã X huyện Y. Ở đây mọi người yêu thương và chia sẽ cho nhau như anh em một nhà không như thành phố đất chật người đông và không có tình người. Dương từng chứng kiến một nhóm thanh niên vây đánh một anh bạn trẻ trước sự chứng kiến của rất nhiều người nhưng không ai chịu tới giúp cả chỉ nhìn, cười, bàn tán, thậm chí …..quay phim lại.





Ngồi trên xe về quê Dương nhắn tin cho Dương “ tao về quê rồi, mày bảo trọng, đừng vì yêu mà mù quáng nhé, hảy biết giữ mình biết chưa”.





Chờ mãi không thấy Nguyên trả lời Dương vừa chợp mắt “ Ngày tháng yêu anh, ngày tháng bên anh, củng đã qua rồi chỉ còn lại nỗi nhớ, vì em đã dại khờ để mất anh…….” Chuông điên thoại cất lên, Dương vẩn nhắm mắt nhấn nút nghe “ alo” “mày về tới đâu rồi, sao về không nói cho tao một tiếng, mày thật là” giọng Nguyên có vẻ trách móc.





Dương thì nói với vẻ châm chọc“ thôi con xin thím. Con không dám làm phiền tới thím, càng không muốn làm mất thời gian của thím với người ta”.





Bên đầu bên kia Nguyên tức giận “ mày thôi cái giọng đó đi có được không, tao biết đang đang làm gì mày không cần phải mỉa mai như thế đâu”.





Dương hạ giọng “ được rồi, được rồi, tao xin lỗi, hôm nay mày không đi chơi với anh ta à”. “ tao vừa mới đi chơi về nè, vui lắm” Nguyên hí hửng khoe với Dương.





Dương thở dài “ nhưng gì tao muốn nói tao đã nhắn cho mày biết rồi đó, bảo trọng nhé” “ Tao biết rồi, cảm ơn mày, về quê vui vẻ nhé, cho tao gửi thăm hai bác, nhớ khi lên mang quà cho tao đó nhé” “ Mày chỉ được cái ăn là giỏi thôi, tao ngủ đây, bye” “bye”





Thời gian trôi qua một cách nhanh chóng, một tháng nghỉ hè của Dương cũng hết, cô lại quay lại trường và nhiều chuyện xảy ra mặc dù quen thuộc nhưng lại có rất nhiều thứ bất ngờ trong đó. Vừa bước vào trường cảnh tượng quen thuộc hiện ra đập ngay vào mắt Dương.





Mình chia tay nhé em?





Tại sao, tại sao chứ, em đã làm gì sai?





Cái bất ngờ là Nguyên, Dương không thể nhận ra đó là Nguyên từ một tấm thân 60kg của mình Nguyên trở thành một cô gái mi nhon đến không ngờ, phải nói là dáng “chuẩn không cần chỉnh” cứ như mới đi thẩm mĩ về ấy. Dương không thể nhận ra Nguyên nên khi nghe 2 câu quen thuộc cô chỉ lắc đầu rồi đi vào trong trường chỉ đến khi Nguyên ngồi kế bên nói chuyện Dương mới nhận ra “có phải đúng là mày không đó Nguyên, mày mới đi thẩm mĩ viện về à” Nguyên vừa chia tay Long nên im lặng không nói gì.





Dương không thấy Nguyên nói gì tiếp tục hỏi “ này, tao hỏi sao mày không trả lời, tao đã nói mày rồi hạng người như nó mày tiếc làm gì, chia tay càng sớm………càng tốt”.





Lúc này Nguyên mới lên tiếng “ mày biết gì về anh ấy mà nói, mày không ở bên anh ấy mày không biết đâu, đứng đánh giá con người qua vẻ bề ngoài” vừa noi xong Nguyên ôm mặt khóc chạy ra khỏi lớp học.





Dương chỉ biết nhìn theo đứa bạn mà thở dài, Dương tự hỏi tại sao anh ta phải làm thế với các cô gái, anh ta căm thù con gái đến thế sao, nều thế mình phải dạy cho anh ta một bài học nhưng……….bằng cách nào đây. Cổ nhân có câu không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con, liều mình một phen vậy.





“ Chào anh, chúng ta quen nhau nhé” Dương tỏ vẻ mặt thân thiện với Long hết mức có thể mặc dù trong tâm can muốn xé xác anh ta ra.





Long nhìn Dương từ trên xuống dưới phán một câu “ cô không hợp khẩu vị của tôi” rồi quay mặt đi. Dương không từ bỏ ý định của mình chạy theo Long “ thế như thế nào mới hợp khẩu vị của anh, to tròn, mủm mỉm à”.





Long không thèm đếm xỉa gì đến Dương tiếp tục bước đi, Dương như một con cún theo sau anh ta không chịu buông chỉ đến khi Long quay lại từ tốn nói “ mỗi người có một con đường riêng của mình hà khắc chỉ phải tìm hiểu con đường đi của người đó mà không tự tạo cho mình con đường đi riêng của mình”. Dương đứng im nhìn bóng Long xa dần mới buộc miệng “ Đồ biến thái”.





Không làm gì được Long trong lòng Dương bực tức không yên, vừa tan trường cô phóng xe ngay đến nhà Nguyên xem tình hình cô bạn mình như thế nào rồi và tiện thể rò tìm sở thích của quái dị của Long.





“ Cháu chào bác ạ, Nguyên có nhà không bác” Dương lễ phép chào mẹ của Nguyện. “ Nó đang ở trên phóng ấy, cháu lên chơi với nó đi, hôm nay nó làm sao ấy” mẹ Nguyện trả lời rồi tiếp tục nấu ăn, đang bước lên lầu Dương nghe mẹ Nguyên nói “quái sao hôm nay không thấy thằng Long đến nhỉ” Dương càng ngạc nhiên hơn, tự hỏi “chẳng lẻ anh ta thân thiết với gia đình Nguyên đến thế sao”.





Vừa bước vào phòng Dương đoán ngay Nguyên đang làm gì rồi, rất đơn giản “khóc” chuyện xảy ra mỗi khi chia tay thôi ấy mà. “ Tao hiểu tâm trạng của mày lúc này nhưng thôi chuyện qua rồi, dần dần mày sẽ quên được thôi mà”, Nguyên vẫn im lặng “ Tao hỏi mày nhé, mày có hối hận khi yêu anh ta không”. Vừa nói xong Nguyên trả lời ngay “ Không hối hận”. Dương ngạc nhiên hỏi tiếp kèm theo trêu đùa tinh nghịch để Nguyên vui lên “ Khi yêu anh ta “hút” mày quá nhỉ, nhìn mày xinh lên nhiều đấy”. Nguyên lau nước mắt nói với Dương “ quảng thời gian bên anh ấy, tao rất hạnh phúc mặc dù anh ấy chưa một lần nói yêu tao, mỗi lần tao hỏi “ anh có yêu em không” thì anh ấy chỉ nói “ không phải mình đang yêu nhau đó sao”, mặc dù vậy tao vẩn thấy như thế là quả đủ với tao rồi”.





Một lần nữa Dương ngạc nhiên vì những câu nói ấy vừa được cô bạn của mình nói ra “ mày có chắc mày vửa nói gì không đó Nguyên”. Nguyên siết chặt con gấu bông đang ôm trong lòng “ tao hoàn toàn tỉnh táo và biết tao đang nói gì, anh ấy là một người tốt, mày tin tao đi” Dương tính hỏi thêm nhưng thấy Nguyên ôm gấu bông tiếp tục khóc nên cô thấy mình nên đi về.





Dương tiếp tục tìm đến Vân, Trinh, Nhật….. những cô gái đã từng yêu Long, cô đều nhận được một câu trả lời như nhau “ không hối hận” “ anh ấy là người tốt” “ đừng đánh giá anh ta quả vẻ bề ngoài”. Dương tự hỏi anh ta đầu độc như thế nào mà các cô gái dù chia tay nhưng một lòng một dạ bảo vệ anh ta như vậy.





21h





Dương trên đường đi về phòng trọ thì bắt gặp Long, gặp là chuyện bình thường nhưng quan trọng là anh ta đi cùng một người phụ nữ trung niên bước vào……khách sạn. Dương thầm nghỉ “ đúng là đồ cầm thú, trẻ không tha, già không……từ” rồi đi một mạch về phòng trọ.





Sáng hôm sau Dương đi đến gặp Hùng một người bạn của Long, tên này là bạn chí cốt của Long ắt hẳn biết rõ về Long nhất, nhưng bạn chí cốt đúng là bạn chí cốt đều có những sở thích vô cùng quái dị. Long thì thích những cô gái xấu, tên này ghê gớm hơn nhiều thích…….động vật, nói động vật còn rất là tử tế rồi, tên này thích toàn động vật….dễ sợ.





Bước vào nhà Hùng, Dương đã phải thét lên kinh hoàng khi một con kì nhông trước cửa phòng thế mà anh ta nói nó là “con mèo” cưng của anh ta, đúng là khác người. Quay lại chủ đề chính, Dương hỏi Hùng về Long, bất ngờ rằng anh ta nói giống y như Long từng nói “ mỗi người có một con đường riêng của mình hà khắc chi phải tìm hiểu con đường đi của người đó mà không tự tạo cho mình con đường đi riêng của mình” rồi chú tâm chăm sóc “thú cưng” của anh ta.





Dương đi về thờ dài “thất bại”, Dương rút ra kết luận "Đối phó với những kẻ tàn ác, cần tàn ác hơn hắn. Đối phó những kẻ bỉ ổi cần phải bỉ ổi hơn hắn. Đối phó những người phóng khoáng, cần phóng khoáng hơn họ. Đối phó với những người đẹp trai, cần....hủy hoại vẻ đẹp trai của hắn( trích tiểu thuyết Ốc Sên Chạy)" “ haha, hay mình cho anh ta một chai axit đậm đặc nhỉ ?” “ điên khùng, điên khùng, chắc mình khùng như anh ta rồi quá”.





Sau nhiều ngày thu thập tin tức không được là bao Dương như muốn buông xuôi bỏ cuộc, nhưng người tính không bằng trời tính Dương vô tình bắt gặp Long với người phụ nữ trung niên lần trước, lần này Long đi đâu đó để lại người phụ nữ này đi vào khách sạn một mình. Dương liền chạy theo gọi “ cô ơi”, tiếc gọi làm người phụ nữ này quay lại, Dương chợt hốt hoảng vì khuôn mặt người phụ nữ này, nhưng khi cất tiếng nói Dương mới thấy vẻ bề ngoài và bên trong hoàn toàn khác nhau, giọng nói êm dịu, nhẹ nhàng “ cháu gọi cô à”. Dương chậm dải bước tới người phụ nữ này “ cháu chào cô ạ, tại cháu thấy cô và Long hay vào đây, cháu tò mò….”





Người phụ nữ cười hiền từ, từ tốn nói “ cháu là bạn gái của thằng Long à” Dương đỏ mặt xua tay “ không, không phải ạ”. Người phụ nữ ngồi xuống một bàn ăn uống gần đó “ cháu ngồi đi, cô là mẹ của Long”. Dương từ bất ngờ nay đến bất ngờ khác kéo ghế ngồi đối diện với người phụ nữ này như muốn tìm hiểu rõ hết sự việc “ sao bác và Long lại vào đây vậy ạ?”, “ đây là khách sạn của gia đình bác mà, tất nhiên bác và nó phải ở đây rồi” người phụ nữ từ tốn trả lời.





Dương há miệng tròn xoe thầm nghỉ “ trời thật bất công, một người đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu, mọi may mắn tập trung hết nơi anh ta, trời thật bất công”. Người phụ nữ tự giới thiệu “ cô tên là Mộc Lan, cháu cứ gọi ta là cô Lan được rồi”, cái tên làm Dương liên tưởng tới nhân vật Mộc Lan của Trung Quốc mà cô rất hâm mộ.





Cô Lan nói tiếp “ Đã lâu rồi cô thấy thằng Long quen một người con gái đấy, nhìn cháu thật xinh xắn”. Dương “hả” một tiếng rất to gây chú ý mọi người, như biết mình vừa làm gì Dương cúi đầu “ cháu xin lỗi”. Cô Lan gặn hỏi “thằng Long lại làm chuyện gì hay sao vậy ?” Dương ngẩng mặt lên trả lời “ cô không biết anh Long quen rất nhiều, rất nhiều cô gái sao”, cô Lan tức giận đập mạnh tay xuống bàn “ cái gì, thằng này, nó dám…….”. Dương nhìn cô Lan tức giận người run lên vì sợ, nhìn thấy Dương có vẻ như muốn khóc cô Lan hạ giọng “ kể cho cô nghe mọi chuyện xem nào? “. Dương hít một hơi thật sâu lấy can đảm kể toàn bộ câu truyện cho cô Lan nghe.





Trên đường trở về phòng trọ những câu nói của cô Lan cứ hiện lên trong đầu của Dương làm Dương thẩn thờ đi ra giữa đường lúc nào không, hay một chiếc xe lao vút tới. Dương chợt bừng tình chỉ biết đứng đó thét lên Á á á á thì một cách tay lôi Dương vào lề, cô run sợ ôm lấy người này đến khi chiếc xe ô tô xa dần cô mới nhận thức mình đang làm gì buông người này ra thì “ sao lại là anh”.





Vẩn ánh mắt đó, vẩn thái độ điềm tỉnh đó “thì tôi chứ ai, cô muốn thử xem cái đầu mình cứng hay cái xe cứng hơn à”. Dương không biết nói gì “ anh”, thấy Dương đang thất thế Long lấn tới “ tôi nói gì sai sao, con chưa kể con gái con đứa đêm tối khuya khoắt như thế này con ở ngoài đường thế này chả ra làm sao cả”.





Đầu Dương bây giờ không khác gì tàu hỏa đang thắng gấp, mặt đỏ bừng bừng sẳn sàng xông tới xé xác người trước mặt nhưng nghỉ lại anh ta vừa cứu mình nên Dương cố nuốt cục tức xuống “ Cảm ơn anh đã cứu em, chào anh”. Vừa nói xong Dương quay bước đi ngay không để Long nói thêm lời nào khác.





7h sáng





“ Dương tao không ngờ nha, cái gì đây mở ra cho mọi người xem nào, tụi mày ơi con Dương được tặng quà này” giọng miền Trung của Hiền khàn khàn nói oang oang như loa phóng thanh. Dương khá bất ngờ về món quà mình nhận được nhưng khi mở ra bên trong……trống rỗng. Chị em trong phòng lại được một trận cười nữa riêng Dương cầm hộp quà vất ngay vào trong thùng rác “khùng”. Vừa vất hộp quà vào thùng rác Dương thấy Nguyên đang lẩn thẩn đi đến liền chạy tới vỗ vào vai “ mày chưa hết buồn à”





Nguyên từ khi chia tay Long trở lên trầm cảm, ít nói làm Dương rất lo lắng. Cô lo lắng cho Nguyên vì Nguyên là một đứa bạn rất dễ bị tổn thương, từ trước đến nay Nguyên chưa yêu ai bao giờ cả, người ta thường nói mối tình đầu là mối tình khó quên nhất mà và mối tình đầu cũng là mối tình “đầu lâu” ^^. Đa số người trải qua giai đoạn này đều từng có suy nghỉ sẽ chết thế nên cô càng lo lắng cho Nguyên hơn.





“ alo, ai thế nhỉ” Long cầm điện thoại trả lời





“là tôi Dương đây, tôi có thể gặp anh một chút được chứ”





Long cười cười qua điện thoại “ không phải em tính trả ơn anh ngày hôm qua đã cứu em đấy chứ, không cần phải trịnh trọng như thế đâu”





Dương nghiệm túc trả lời “ tôi muốn nói chuyện với anh về Nguyên”





Vẫn thái độ ngông cuồng “ anh và Nguyên không còn gì với nhau cả, bản giao ước giữa anh và Nguyên đã kết thúc, đường ai lấy đi”





“ Tôi đã nói chuyện với mẹ anh, cô Lan”





Như bị đánh vào điểm yếu cái giọng ngông cuồng của Long nghiêm túc lại “ Em cho anh thời gian và địa điểm”





“ 8h tối tại quán nước X gần bờ hồ nhé”





“ok”





8h tối Dương bước vào quán nước X đã thấy Long ngồi ở đó, Long chọn nơi gần với bờ hồ nhất, từ đây có thể quan sát được hầu hết khung cảnh của hồ, không khí thoáng mát.





“Chào anh, anh đợi tôi lâu chưa”





Vẻ mặt nghiêm túc của Long làm cho Dương thấy hơi lo sợ, vì hằng ngày anh ta luôn tươi cười trêu đùa cô “ tôi vừa mới tới thôi, cô ngồi đi”





Khi bồi bàn vừa đến hỏi khách trở vào lại thì Long đã nói “ cô muốn gì ở tôi ?”





Dương nhún vai “ tôi không muốn gì cả chỉ muốn anh ngừng ngay cái trò điên rồ này lại thôi”





Long tiếp tục hỏi “ cô đã nói gì với mẹ tôi và mẹ tôi đã kể những gì cho cô biết rồi”





Dương trả lời bình thản “ tất cả”





Long không hỏi gì nữa kéo ghế tính đi về thì Dương đúng dậy nói “ anh làm vậy không làm cho Thanh Thanh…….”





Bốp, Dương lãnh chọn cái tát của Long “ cô không có tư cách nhắc tới cô ấy”





Bốp, cái tát này không phải cái tát thứ hai của Long vào Dương mà là ngược lại “ dám đánh tôi à, anh tưởng anh là ai chứ, anh thử nghỉ xem anh làm vậy sẽ làm cô ấy vui thì sao, đổi lại anh mang lại cho vô số người sự đau buồn như thế. Tôi thầm nghỉ cô ấy đang khóc thương cho anh thì đúng hơn, chào anh”.





Bóng Dương khuất xa dần Long vẩn đứng đó tự cười với chính bản thân mình, nhiều lúc anh củng tự hỏi ở phương trời kia cô ấy đang vui hay đang buồn nữa. Một giọt nước mắt chợt rơi xuống lòng bàn tay của Long nóng hổi, anh đang khóc sao, khóc vì cái tát của Dương hay anh đang nhớ về người ấy, lòng anh thật sự rất rối bời.





7h30





Một hộp quà lại được gửi đến cho Dương, xung quanh không có ai nên cô tính ném nó vào thùng rác nhưng lại lưỡng lự mở ra xem thì thấy co một tờ giấy “ xin lỗi Dương hôm qua gửi cho Dương món quà mà mình ……….quên bỏ vào, hihih, hôm nay mình gửi lại cho câu, mình gặp nhau được không? Nếu được tối nay 6h tại quán Y nhé, không gặp không về”. Dương nhìn vào hộp thì thấy bên trong đó có một cái móc điện thoại có hình bông hoa hướng dương cười, loài hoa mà cô rất thích, cô cười cất món quà vào trong túi sách.





Hôm nay, nhìn Nguyên tươi cười lên hẳn không còn vẻ buồn rầu khi chia tay với Long nữa, nhìn kỉ lại thì sau khi chia tay Long, Nguyên có thói quen chăm sóc sắc đẹp cao hơn thì phải, Nguyên trang điểm nhẹ nhàng, mặc chiếc áo thun trắng quần Jean rất hợp với dáng cô ấy lúc này. Không ít các chàng trai tiếp cận với Nguyên nhưng hình như cô ấy vẩn chưa thể chấp nhận việc một người nữa bước vào trái tim mình hay cô ấy muốn che đây một nỗi buồn sâu thẳm.





Dương đang ngồi học thì điện thoại nhận được tin nhắn “ hôm nay tôi muốn gặp cô, 6h tại chổ củ nhé Tình Hợp Tan”, tình hợp tan, đúng như bản chất con người anh ta, tình hợp nhanh rồi tan củng nhanh “hôm nay tôi bận rồi, với lại tôi không có gì muốn nói với anh cả”. Tít tít tin nhắn được gửi lại với tốc độ cao cứ như anh ta chuẩn bị sẳn rồi ấy “ không gặp không về, Tình Hợp Tan”. Dương vừa xem xong cất ngay điện thoại vào trong túi sách không thèm trả lời chỉ lầm bầm “ đồ thần kinh”.





6h tối tại quán Y





“ Là cậu à, sao cậu biết mình ở đây mà tới thế, tớ nhớ cậu chết đi được” Dương vui mừng gặp lại người quen. “ Tớ mới thi đậu, nhập học được một tuần rồi” cái giọng Hà Nội của Nhật không thể lẫn vào đâu được, nhớ thời gian trước đây gia đình Nhật và gia đình Dương rất thân thiết với nhau. Sau khi bố Nhật chuyển công tác ra Hà Nội thì cả nhà chuyển theo, từ đó đến giờ mất tin tức về Nhật bây giờ gặp lại thật quá bất ngờ.





“ Sao cậu biết được tớ học trường này thế” Dương tươi cười nói với Nhật, “ làm sao mà không nhận ra được chứ cái bản tính hung hăng của cậu trước nay không hề thay đổi, học sinh mới ai mà không nghe cái danh Dương sát thủ chứ,hahahah” vẫn là nụ cười ấy, mỗi lần cười đều lộ rỏ lúm đồng tiền, mắt híp cả lại, nhìn Nhật quả thật rất là…….baby. Cuộc trò chuyện giữa hai người bạn thân hết sức vui ngộn và sôi nổi mà quên mất có một người đang chờ cô tới.





Tại quán X, Long gọi một chút rượu ngồi thả hồn theo tiếng nhạc “ Ngày tháng yêu anh, ngày tháng bên anh, củng đã qua rồi chỉ còn lại nỗi nhớ, vì em đã dại khờ để mất anh…..” thì nghe tiếng nói phía sau “ anh cũng thích bài hát này sao”. Long không thèm quay mặt lại “ cô có thói quen như thế này sao, bây giờ là 7h rồi, cô đến chậm 1 tiếng”. Không thấy tiếng trả lời nên Long quay lại “ sao lại là em”.





Nguyên từ từ đi đến ngồi đối diện với Long “ em không được phép gặp anh nữa hay sao?” giọng của Nguyên có vẻ rất nghiêm túc nên Long nghiêm túc lại hẳn “ bản hợp đồng giữa anh và em đã kết thúc, anh và em gặp nhau bây giờ chỉ có thể coi nhau như là bạn thôi”





Nguyên không nói gì rút ra từ trong túi một lá thư “ đây là tất cả những gì em muốn nói với anh, tạm biệt anh”. Nguyên đặt lá thư trước mặt Long rồi rời bước khỏi quán. Long rất bình thản với những lời nói của Nguyên thậm chí đến mức lạnh lùng nhưng anh vẩn cầm là thư lên xé ra xem.





“ Chào anh, cảm ơn anh đã giúp em xinh đẹp điều nay em không thể phủ nhận được vì bây giờ em đã có một thậm chí nhiều chàng trai theo đuổi nhưng anh có biết không? Quảng thời gian bên anh em mới thấy mình “đẹp” thật sự, em rất muốn rất muốn chúng ta không có bản hợp đó thậm chí anh cho em cơ hội “gia hạn” nó nhưng không, em cũng như các cô gái trước đây bước qua quảng đời anh. Xinh đẹp thì sao chứ, quyến rũ thì sao chứ nhưng không ở bên cạnh người mình yêu thì tất cả đều như con số không thôi anh à. Anh mang cho em vẽ đẹp bên ngoài nhưng lại để cho em một vết sẹo vô cùng xấu xí ở trong tim, nổi đau thân xác làm sao bằng nổi đau trong lòng chứ anh. Em viết nhưng dòng này không mong gì anh sẽ quay trở lại với em nhưng em mong anh dù vì lý do gì đó đừng làm như thế nữa, đừng làm đau ai nữa. Em yêu anh”





Xem xong bức thư Long chỉ cười, một nụ cười chìm sâu trong đó là một nổi buồn, một sự cào xé con tim. Thật lòng Long chưa từng trải qua cảm giác này bao giờ kể từ ngày ấy kể từ khi cô ây ra đi, Long gọi bồi bàn tính tiền rồi bước ra khỏi quán với một đống hổn độn cần phải sắp xếp lại, anh quên cả mình đang có cuộc hẹn với ai.





Dương trò chuyện hăng say với người bạn thân lâu ngày gặp lại thì chợt nhìn đồng hồ đã 8h tối, cô khéo léo xin phép Nhật phải về trước có việc chạy đến quán hẹn với Long nhưng khi đến nơi Long đã đi rồi cô bực tức “ thế mà dám nói không gặp không về, khổ công tôi chạy thục mạng tới đây, anh đi chết đi”





Quán X khi chập tối thì rất tấp lập người ra vào nhưng tầm 8-9h là thời gian các thành phần bất hảo tập trung về đây, một điểm đen mà chính quyền địa phương chưa dẹp bỏ được. Dương bước ra khỏi quán đi được khoảng 20m đã có vài bòng đen lập lờ đi theo phía sau. Linh cảm chẳng lành cô liền cắm đầu chạy thì tông phải một người phía trước té ngửa ra phía sau. Tên này nở một nụ cười vô cùng gian xảo, dùng bàn tay dơ bẩn của hắn vuốt nhé lên má của Dương “ chạy đi đâu thế cô em, ở lại chơi với tui anh một chút nào”





Dương mọi khi rất to tiếng là gan dạ trước mặt chị em nhưng trong tình cảnh này thì chỉ biết nín thinh, mặt Dương lúc này đã chuyển sang tái nhợt, cô vừa quay lưng vùng chạy thì bị một tên cầm tay lôi lại, Dương gào thét “thả tôi ra, thả tôi ra, các anh muốn lấy cái gì thì lấy chỉ xin các anh tha cho tôi”.





Một tên giữ Dương, một tên lấy túi sách lục lọi lấy đi điện thoại và một ít tiền. Tên cầm đầu bước tới nâng cằm Dương lên nhìn “ con bé này nhìn được ấy nhỉ tụi mày, hôm nay phục vụ cho các anh một hôm nhé em”. Dương nghe xong hiểu rằng chúng đang muốn gì, cô dùng hết sức mình vùng ra khỏi đôi tay của tên đang giữ mình mà không được. Tên lục túi bỏ tài sản vừa tìm được bỏ vào trong người chạy tới giữ chân Dương. Dương gào thét nhưng không ai nghe thấy cô, nước mắt cứ chạy tràn trên mi, tiếng khóc trong tuyệt vọng.





Tên cầm đầu từ từ tháo từng nút áo trên người của Dương, rồi đến chiếc quần Jean cô đang mặc. Thân thể trắng như ngọc của Dương như tỏa sáng trong bóng đêm làm tăng thêm sự thèm khát dục vọng của bọn chúng. Tên cầm đầu không kìm được nhanh chóng cởi chiếc quần duy nhất che chắn con người hắn xuống đất.





Dương chợt nghỉ “ cuộc đời của mình sẽ như thế nào đây, làm sao có thể sống với nỗi nhục nhã này”, cô đã nghỉ tới cái chết.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon